Bánh chưng
- Một cái Tết ấm khó quá phải không mẹ. Mẹ à, Tết này, con không mong
quà bánh, không mong áo mới, không mong những phong bao lì xì đỏ, không
mong có những món ngon ngày Tết như bao người, con chỉ mong mẹ được một lần có cái Tết theo đúng nghĩa.
Gió
lay lắt trước những ngọn đèn vàng của thành phố, tiếng rao của mẹ vẫn
cứ vang mãi, vang mãi trong màn đêm, rồi len lỏi vào những ngóc ngách
tối tăm. Mẹ đi bán bánh khúc quanh năm ngày tháng, chẳng bao giờ được
nghỉ, dù gió rét buốt rít đến ngọn cây già cũng phải xao xác, dù nắng
nóng như lửa đốt không ai muốn bước chân ra ngoài, thậm chí, cả những
ngày Lễ Tết, người người xúng xính đi chơi thì mẹ vẫn chạy ngược chạy
xuôi các con phố bán cho hết mẻ bánh.
Đối
với mẹ, cái Tết chưa bao giờ trọn vẹn. Giao thừa mẹ vẫn phải đi bán
bánh đến quá đêm. Người đi xem pháo hoa có đôi, có gia đình, còn mẹ đơn
độc không ngớt lời rao bánh khúc để chóng hết lại về với con. Duy chỉ
có 3 ngày đầu xuân là mẹ nghỉ bán. Ở nhà, mẹ được thảnh thơi ăn một bữa
cơm không vội vàng, được nghỉ ngơi mỗi tối và nằm trò chuyện với con.
Tết
nào cũng vậy, nó êm đềm trôi qua trong vỏn vẹn ba ngày. Rồi mẹ lại tất
bật làm bánh từ sớm cho tới tận khuya muộn. Lúc mẹ về, con đã ngủ mất
rồi, mẹ cô đơn trong thế giới nhiều thăng trầm, nhiều đêm con tỉnh giấc
thấy mẹ khóc ướt đẫm vai áo. Nuôi con hơn hai mươi năm, chưa lần nào
con thấy mẹ than thở mệt nhọc, bao nhiêu nỗi niềm mẹ đều cất giấu cho
riêng mẹ, nhưng con hiểu hết.